Wepro home

Ban dang ky chua click vao day
Wepro home

    Mưa..đau....lắm...

    Share

    ╬AWAFINA╬
    ♥Administrator♥
    ♥Administrator♥

    Mưa..đau....lắm...

    Bài gửi by ╬AWAFINA╬ on 9/4/2009, 9:27 pm

    Tôi là Mưa…đó là cái tên mà bọn em chơi au chung hay gọi chị của bọn chúng .Tôi vui vì điều đó, vì tôi biết rằng trên thế gian nay vẫn còn có những người yêu quý và kính trọng tôi chăng ?
    Có lẽ khi tôi viết những dòng nhật kí này sẽ có 1 ai đó cho rằng tôi sai, nhưng ko;quả thật hôm nay tôi đã rất bùn, tôi cảm thấy đau và dường như mọi thứ xung quanh tôi cứ quay cuồng, thời gian thì cứ trôi lặng lẽ & nỗi bùn tưởng chừng như cũng sẽ qua di như chiếc đồng hồ kia . Nhưng rồi hôm nay đã ko như thế .Tôi là 1 cô bé, có thể goi la hơi khó chịu chăng, nhưng tôi cũng lai rất nói nhiều, chắc có lẽ là do cuộc sống kia chăng, số phận kia chăng ?Chính nó làm tôi như vậy chẳng ?
    Vì sao hôm nay tôi lai bùn ? Vì sao ư! vì hôm nay tôi cảm thấy mình đã quá bị tổn thương & tôi muốn được ai đó chia sẻ . Có phải như thế là tôi ích kỉ ko các bạn .Dường như từ nhỏ đến giờ tôi ko biết tôi đã bao nhiêu làm rơi bao nhiêu giọt nước mắt nữa .Từ nhỏ tôi đã phải rời xa bàn tay yêu thương của mẹ, vì nhỏ nên tôi cũng ko nhận thức đươc điều đó nữa;nhưng bây giò thì tôi đã lớn rồi; đã đủ khôn ngoan để hiểu đựoc nỗi đau đó .Tưởng chừng rằng khi sống với những người dì của mình thì tôi sẽ được hạnh phúc, sẽ được biết thế nào là tình yêu thương, nhưng cái điều đó đã ko trơ thành hiện thực;nó chỉ mãi là mơ ước mà thôi .Dần theo ngày tháng tôi đã lớn, đã trưởng thành
    Tôi đã nhìn thấy mẹ, người mà lúc nào tôi cũng mong được gần, cảm giác được gần mẹ thật quý biết bao .TôI ước được gần mẹ tôi mãi mãi .Mỗi khi nhìn gia đình nào đó hạnh phúc, trong tôi lại khát khao biết bao, nhưng đó mãi chỉ là niềm mơ ước mà thôi .Tôi sống với dì từ nhỏ nên có nhiếu lúc tôi nghĩ dì cũng như người mẹ của mình, sẽ yêu thương mình , đem lại cho mình hơi ấm của tình thương khi mà mẹ con tôi phải xa cách nhau .Nhưng tại sao cơ chứ, tại sao lúc nào họ cũng làm tôi bị tổn thương, tại sao lúc nào họ cũng chỉ muốn làm cho vết thương của tôi càng thêm trở nên đau đớn cơ chứ .Hôm nay, tôi đã phải đi học trong tâm trạng rất buồn, tôi đã khóc rất nhiều, bởi vì tôi cảm thấy rất đau .Ngày nào đi học về tôi cũng bị họ chửi, tôi cũng ko bùn lắm khi mà bị họ chửi, vì tôi đã quen như thế từ nhỏ rồi .Nhưng hôm nay họ đã 1 lần nũă khơi dậy lại nỗi đau trong tôi khi mà họ lại có thể thốt ra những lời xúc phạm người mẹ của tÔI .Tôi dy học mà như người mất hồn dậy, hồi sáng đi học tôi đã bi xe đụng, bị trày tay; nhưng nỗi đau đó ko dau bằng nỗi đau trong lòng tôi lúc này .Tôi đã cố kiềm nén nỗi đau này từ rất lâu, bởi tôi nghĩ tôi có thể chôn giấu nó mãi mãi trong ký ức của mình
    Mỗi lần đêm về, nhất là những đêm trời mưa tôi đã rất buồn tôi ko ngủ đựơc; tôi nhớ mẹ tôi và tôi ước mỗi lúc như thế tôi có thể ở cạnh mẹ tôi và nói rằng :"Mẹ ơi , con yêu mẹ" .
    Giơ đây tôi đang ngồi đây, ngồi nơi nhà ngoại tôi, tôi đang khóc và tôi ko biết khi nào tôi có thể và mãi mãi ko bao giờ khóc nữa, tôi bùn lắm .Ước chi lúc này có 1 ai đó đến bên tôi và ôm tôi vào lòng thì tốt biết bao
    Mưa bùn Mưa đau ko phải vì ai
    Nhưng Mưa bùn vì thế gian nay lạnh lẽo
    Cuộc đời này vô tình lắm người ơi
    Trách chi cho số phận con người
    Khi mà Chúa đã an bài như thế
    Hỡi những ai còn có sự yêu thương, bàn tay chăm sóc của gia đình , của ba, của mẹ thì hãy biết quý trọng những gì mình đang có .Bởi vì như thế là bạn đã hơn Mưa rồi đó bạn, vì ít ra bạn hơn mình về điều đó .


      Hôm nay: 5/12/2016, 9:33 pm